Vơ Văn Kiệt Và Những Nỗ Lực Vận Động Tiền Đại Hội X

 

Nguyễn Phượng Hoàng

 

     Khoảng thời gian gần đây người ta thấy ông Vơ Văn Kiệt đă tung ra hàng loạt các bức thư có nội dung đả kích nhắm vào các thành phần bảo thủ trong Đảng CSVN. Với bức thư ngày 11 tháng 1 năm 2005, gửi cho các nhà lănh đạo Đảng CSVN, ông Kiệt đ̣i hỏi phải có "dân chủ trong đảng", Đảng CSVN phải tôn trọng nguyên tắc "tập trung dân chủ", mà theo ông Kiệt th́: "Cơ quan lănh đạo cao nhất của Đảng là Đại hội đại biểu toàn quốc, có trách nhiệm quyết định mọi công việc của toàn Đảng. Cơ quan lănh đạo cao nhất của các cấp là đại hội đại biểu các cấp hay là Đại hội của đảng viên (ở cấp chi ủy.)". Và Bộ Chính Trị không thể đứng trên Ban Chấp Hành Trung Ương v́ "Ban chấp hành trung ương Đảng bầu ra Bộ Chính trị và Tổng Bí thư." Cũng như phải tuân theo thể thức: "Bầu cử được tiến hành theo nguyên tắc tự do ứng cử, tự do đề cử, trực tiếp và bỏ phiếu kín, để lựa chọn được những đảng viên có phẩm chất và năng lực xứng đáng nhất cho việc đảm đương các nhiệm vụ của Đảng." Bức thư này đă bị Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng Ban Văn Hóa Tư Tưởng Trung Ương kiểm duyệt và không cho đăng. Và kể cả một số những bài phỏng vấn ông Kiệt đă bị cấm đoán. Ông Kiệt đă phẫn nộ chỉ trích hành động này của Nguyễn Khoa Điềm trong bức thư (30/04/05) như sau: "Tôi chưa rơ trên cơ sở nào mà các đồng chí cho rằng nhận định của các tác giả của bốn bài báo trên báo “Quân đội nhân dân” được “đăng liên tiếp” là đúng, c̣n bài trả lời phỏng vấn của tôi là không phù hợp, là sai, “dễ gây ra hiểu lầm và làm phân tâm thêm bạn đọc” như các đồng chí kết luận. Chắc là, tôi phải nói theo như báo “Quân đội Nhân dân” nhất nhất làm theo chỉ đạo của các đồng chí th́ mới không “gây ra hiểu lầm” và không “làm phân tâm thêm bạn đọc”, quả là những công việc làm thường ngày thành quen của ban Tư tưởng Văn hoá ! C̣n có thể v́ một lư do nào khác nữa mà các đồng chí không tiện nói ?"

     Ông Kiệt tiếp tục cay cú, giận dữ và trách mắng:

"Các đồng chí cho rằng những nhận xét của tôi về công tác của Ban Tư tưởng Văn hoá như “áp đặt, cửa quyền, thiếu dân chủ, rất ít khi được đối thoại những vấn đề c̣n ư kiến khác nhau, nặng về quyền lực hơn là thuyết phục” là không thoả đáng, cũng có nghĩa là không chính xác, cũng có thể là không phải tất cả đều như vậy. Tôi tạm lấy ngay cách các đồng chí xử sự với tôi, một người không xa lạ ǵ với các đồng chí, lại là người trong cuộc, có trách nhiệm trước Đảng chỉ đạo tại chỗ hàng chục năm ở Thành phố Sài G̣n.

     Chắc các đồng chí không lạ ǵ về công việc mà tôi phụ trách trong một thời gian dài, để từ đó mà có thể có căn cứ đưa ra nhận định như đă nêu trong bài trả lời phỏng vấn, thế những v́ thấy không phù hợp với ư kiến chủ quan của ḿnh th́ dùng quyền của Ban Tư tưởng Văn hoá để bác bỏ một cách tùy tiện, măi cho đến khi tôi có ư kiến mới trả lời với những lư do không thuyết phục, vậy th́ đó là “thoả đáng hay là không thoả đáng” Đă có bao nhiêu trường hợp khác bị các đồng chí đối xử tương tự như vậy, hay các đồng chí tự cho ḿnh cái quyền ấy, quyền đứng trên luật pháp, quyền cho ai nói cái ǵ, viết cái ǵ là theo sự áp đặt chủ quan, phiến diện của một số rất ít người, song lại nhân danh Đảng ! Đây là một cách làm không minh bạch, gây phản ứng ngầm không ít trong giới cầm bút, kể cả cán bộ, đảng viên trung kiên của Đảng.

     Đă đến lúc các đồng chí nên nghiêm túc hơn, soi lại ḿnh, trở lại với nguyên tắc của Đảng, trở lại với tư tưởng Hồ Chí Minh.

     Mấy ư kiến vắn, xin trao đổi lại với các đồng chí...

Kính thư,

Vơ Văn Kiệt"

 

Trong những ngày gần đây, ông Kiệt lại cho phổ biến một bài viết dài gần 27 trang, góp ư kiến của ông về bản "Báo cáo tổng kết lư luận và thực tiễn 20 năm đổi mới". Trong bài góp ư kiến này, ông Kiệt đă mạnh dạn phê b́nh nặng nề, chỉ rơ đích danh "phe tả" đă là đầu mối, và ông Kiệt đ̣i hỏi phải mạnh dạn thay đổi cách suy nghĩ .

"Cuộc thách đố này trước hết đ̣i hỏi một sự bứt phá mạnh dạn về tư duy, về đường lối, về tổ chức, trong đó đặc biệt quan trọng là tổ chức Đảng và Hệ thống chính trị, về chính sách và biện pháp."

     Ông Kiệt nêu lên những điểm thách đố xem ai có thể giải thích được những tư duy sai lầm như sau:

"Từ bao nhiêu năm nay, lúc nào chúng ta cũng khẳng định rằng Chủ nghĩa Mác - Lênin là nền tảng tư tưởng của Đảng, là kim chỉ nam của cách mạng Việt Nam. Chưa bao giờ chúng ta chủ trương làm trái chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng tại sao chúng ta vẫn mắc nhiều sai lầm? Nếu có một kim chỉ nam trên tay, th́ khó có thể lạc hướng. Nhưng tại sao vẫn có những giai đoạn lạc hướng..."

     "Về chủ nghĩa Mác-Lênin, lâu nay không có một đảng cộng sản hay công nhân nào nói rằng không đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin, không kiên tŕ chủ nghĩa Mác-Lênin. Nhưng mỗi đảng đi theo một con đường khác nhau, đảng này lại c̣n phê phán đảng kia là làm sai những nguyên lư của chủ nghĩa Mác-Lênin. Vậy là có nhiều cách hiểu về chủ nghĩa Mác-Lênin..."

"Về giai cấp công nhân Việt Nam, chúng ta thường nói như một công thức rằng Đảng Cộng sản là đội tiền phong của giai cấp công nhân ..... Ngày nay không c̣n có thể tiếp tục nói chung chung về giai cấp công nhân Việt Nam. Hiểu về một giai cấp không rơ, th́ khó thấy, khó biết được đội tiền phong của giai cấp đó là ǵ và phải làm ǵ..."

     Ông Kiệt cũng không ngần ngại đả kích những phần tử nhiệt t́nh nhưng thuộc hạng ngu dốt (ông hàm ư ám chỉ Đỗ Mười - thiến heo, Lê Đức Anh - cai phu đồn điền cao su?) trở thành những tên phá hoại qua cách trích dẫn lời của Lenine:

"Lênin đă từng nhắc đến một kiểu người đang đứng trong đội ngũ cách mạng song đang làm hại cách mạng bởi: “Nhiệt t́nh cách mạng cộng với dốt nát bằng sự phá hoại”. Trong quá tŕnh xây dựng chủ nghĩa xă hội của chúng ta, đă có không ít trường hợp sự nghiệp phát triển kinh tế bị “phá hoại” bởi những loại nhiệt t́nh như vậy."

Liền theo đó, ông Kiệt đưa ra một loạt thí dụ những sai lầm đưa đến những hậu quả không lường do thành phần giáo điều thủ cựu tả khuynh gây ra:

"Kinh nghiệm lịch sử đă cho chúng ta thấy rằng có rất nhiều trường hợp, một giải pháp từng bị coi là chệch hướng trong một thời gian dài, nhưng sau này lại thấy là đúng. Nhiều giải pháp coi là đúng hướng, th́ lại vấp phải ách tắc, thất bại. Thí dụ: Khi tiến hành cải tạo tư sản, những người muốn chủ trương duy tŕ kinh tế nhiều thành phần đều đă từng bị coi là đi chệch hướng. Việc xoá bỏ thành phần kinh tế tư nhân lúc đó được coi là đúng hướng. Khi tiến hành hợp tác hoá, ai muốn duy tŕ thích đáng kinh tế nông dân cá thể cũng bị coi là chệch hướng. Làm ăn tập thể, đưa các hợp tác xă lên cấp cao (một cách g̣ ép), đi vào kế hoạch Nhà nước tập trung, thu mua theo giá Nhà nước và theo chỉ tiêu của Nhà nước đă từng được coi là con đường duy nhất đúng hướng. Sau một thời gian dài, phải trả giá rất nhiều, sự đúng hướng đó đi vào ngơ cụt đến mức không có khả năng đi tiếp theo cái “đúng hướng” đó nữa, th́ mới tỉnh ngộ ra và mới thừa nhận rằng những điều tưởng là đúng hướng lại là chệch, và cái tưởng là chệch lại là đúng, mà hiện nay chúng ta đang đi theo."

     Về sự sợ hăi diễn tiến ḥa b́nh của những người CS, theo ông Kiệt đó chỉ một một sợ hăi vẩn vơ, thần hồn nhát thần tính, tự ḿnh doạ ḿnh: "... người ta nói với tôi rằng: hiện nay, trong các chiến lược của các nước phương Tây không c̣n mấy ai dùng đến khái niệm diễn biến hoà b́nh đối với các nước xă hội chủ nghĩa."

     Cũng vẫn trong việc minh chứng những sai lầm do tư duy, suy luận của giới tả khuynh gây ra, ông Kiệt tiếp:

"Về thái độ và quan hệ giữa các thành phần kinh tế, chúng ta vẫn tiếp tục nói như một thói quen: Một mặt nói rằng xoá mọi sự phân biệt giữa các thành phần kinh tế, đồng thời luôn luôn qui định kinh tế nhà nước phải là chủ đạo. Nếu đă qui định trước cái ǵ là chủ đạo, th́ sao có thể nói được rằng mọi thành phần kinh tế đều b́nh đẳng? Kinh tế nhà nước hiện nay rất yếu kém, nhiều khuyết tật. Một nền kinh tế nhiều thành phần, mà thành phần nhiều khuyết tật nhất, kém hiệu quả nhất lại là chủ đạo. Vậy th́ nền kinh tế đó sẽ phát triển như thế nào và đi vào cuộc đua với thế giới này như thế nào? Những vấn đề đó chúng ta chưa phân tích đến nơi đến chốn, chỉ nhắc lại công thức như một thói quen để làm hài ḷng những tư duy đường ṃn bảo thủ, vừa muốn giữ lại cái cũ làm chỗ dựa, vừa bất lực trong việc giúp cho nền kinh tế được phát triển tối ưu."

     Ông Kiệt lại trở lại vấn đề độc tài trong đảng do không theo nguyên tắc tập trung dân chủ:

"Đáng tiếc là, trong một thời gian dài, một số nguyên tắc cơ bản đó đă bị vi phạm ngày càng trầm trọng. Rơ nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ trong xây dựng Đảng, trong sinh hoạt Đảng, trong triển khai mọi hoạt động công tác của Đảng. Chỉ xin nêu một ví dụ dễ thấy nhất về sự vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng: đó là cách tổ chức và triển khai Đại hội Đảng các cấp tiến tới Đại hội đại biểu toàn quốc của Đảng.

... sự chọn lọc, tuyển lựa cán bộ để đưa vào các cấp uỷ không công khai, minh bạch, trong quá tŕnh dân chủ thảo luận của đại hội các cấp. V́ thiếu dân chủ cho nên sự tập trung đă trở thành tập trung quan liêu, dẫn tới sự chuyên quyền, độc đoán của một số tập thể nhỏ."

     Tới lúc không c̣n nương tay, ông Kiệt chỉ trích thẳng thừng phe giáo điều tả khuynh, và dẫn chứng (11 thí dụ) phe tả khuynh từ xưa tới giờ chỉ tạo những lầm lỗi, phá hoại, gây ra những khó khăn cho đất nước mà chủ yếu là chỉ duy tŕ quyền lực, quyền uy của một số nhỏ.

     "Trong nhiều giai đoạn lịch sử của cách mạng Việt Nam, phương pháp tư duy “tả khuynh”, chủ quan, duy ư chí đă từng giữ vai tṛ chủ đạo. Chỉ khi nào phương pháp tư duy đó vấp phải những khó khăn, thất bại th́ nó mới tạm thời rút lui, để luồng tư duy khách quan, giàu trí tuệ đóng vai tṛ chỉ đạo, sửa chữa sai lầm và khắc phục hậu quả. Đó chính là những giai đoạn chúng ta đạt được những thành công rực rỡ trong đấu tranh cách mạng cũng như trong phát triển kinh tế.

Những vấp váp, tŕ trệ và sự chững lại trong tiến tŕnh Đổi Mới, nguyên nhân của nguyên nhân có phải chính là xu hướng giáo điều “tả khuynh” vẫn c̣n tồn tại, muốn co kéo, kiềm chế những tiềm lực phát triển, nhưng lại mang danh nghĩa bảo vệ Đảng, bảo vệ Chủ nghĩa xă hội, chống chệnh hướng.

Công cuộc đổi mới 20 năm qua về thực chất không ǵ khác chính là sự khắc phục xu hướng này. Khi nào chúng ta nhận thức ra được hệ luỵ của tư tưởng “tả khuynh” và phê phán xu hướng đó th́ cả kinh tế lẫn chính trị đều có bước khởi sắc. Khi nào xu hướng này trở lại thế lấn lướt th́ sự lệch lạc và tŕ trệ lại bắt đầu. Về thực chất đó cũng chính là một sự chệch hướng, mà tác hại của nó không kém những chệch hướng khác.

Ở trên đă nói tới nguy cơ của xu hướng bảo thủ, “tả khuynh”, tŕ trệ. Hiện nay xu hướng bảo thủ tŕ trệ xét về số lượng th́ không nhiều và tự nó khó có thể là một nguy cơ. Đối trọng với xu hướng đó, những bộ óc có xu hướng đổi mới đúng đắn, muốn bứt phá khỏi những gánh nặng cũ, là một lực lượng không nhỏ. Tôi không tin rằng Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Ban chấp hành Trung ương của ta hiện nay không đủ sáng suốt để nhận thức được những ǵ cần phải làm trong thời gian trước mắt, những ǵ đang là trở ngại cần phải được khắc phục trên con đường tiến tới. Nhưng vấn đề ở đây không phải chỉ là chuyện của nhận thức, mà là những quan hệ giữa quyền lực và quyền uy."

Và ông Kiệt nhận định rằng cả bộ máy quản lư, hoạch định chiến lược và tham mưu lại bị cầm đầu bởi những người thủ cựu già nua mà được coi là "nhũn năo", óc đă bị nhũn ra, óc đă bị tê liệt rồi.

"Có thể nói cả bộ máy quản lư, bộ máy hoạch định chiến lược và bộ máy tham mưu của chúng ta vẫn không thay đổi bao nhiêu, vẫn rất già cỗi về mặt cơ chế và về phương pháp tư duy. Đă có nhiều cán bộ tâm huyết lo âu đặt tên cho t́nh trạng đó là t́nh trạng “nhũn năo”."

     Cho nên đă bỏ lỡ nhiều cơ hội bằng vàng trước đây:

"Do thiếu tự tin nên thời gian qua, Đảng ta mất khả năng quyết đoán với một tư duy đổi mới trước những vấn đề cấp bách, v́ thế đă bỏ lỡ không ít cơ hội. Vụ không kư hiệp ước thương mại với Mỹ ở New Zealand, không vào WTO trước Trung Quốc một bước thể hiện sự ngập ngừng đó."

     Sau đó, ông Kiệt xoay qua lănh vực vận động hành lang hay lobby, mà theo ông Kiệt là một trong những điều quan trọng trong việc phát triển kinh tế và chính trị. Ông Kiệt cũng không quên đề cập đến việc vận dụng đến khối người Việt hải ngoại, kể cả việc lợi dụng những người chống Cộng, trong lĩnh vực này.

"Không có một nước nào trên thế giới muốn phát triển kinh tế mà lại không có lobby. Hoạt động này ở Việt Nam tuy đă có, nhưng cho đến nay c̣n rất yếu. Mạng lưới này cần phải được giăng ra gần như khắp thế giới. Không nên hiểu rằng khi cần giải quyết vấn đề ở nước nào th́ phải có hoạt động lobby ở nước đó.

Một trong những chỗ dựa trong lĩnh vực lobby là Việt kiều. Có lẽ khía cạnh hữu ích của Việt kiều không phải chỉ là vốn đầu tư, cũng không phải chỉ là những kiến thức về kinh tế, khoa học kỹ thuật, mà là những khả năng và kinh nghiệm lobby của họ. Về mặt này, trong chính sách với Việt kiều chúng ta chưa lưu ư đúng mức. Kể cả đối với những người Việt Nam chống cộng, ta cũng có thể dùng như những con dao hai lưỡi. Họ có thể có ích cho chúng ta v́ họ có ảnh hưởng chính trị trong một giới nhất định ở phương Tây. Nếu khéo lợi dụng th́ không phải họ không có khả năng làm lobby một cách vô thức cho ta."

     Ông Kiệt thú nhận hiện nay Việt Nam không có một đời sống dân chủ, v́ thế nên cần phải rèn tập cho xă hội Việt Nam sống quen với đời sống dân chủ; cũng như cho biết t́nh trạng thiếu tự do tư tưởng, tự do ngôn luận hiện tại trong nước.

"Phải rèn tập cho xă hội Việt Nam một thói quen của đời sống dân chủ.

Trong đó quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do nghiên cứu... cần được mở rộng hơn nữa."

     Ông Kiệt cũng không ngần ngại, nói thẳng thừng về việc Việt Nam cần phải thay đổi chỗ dựa, t́m những người bạn đồng minh mới trên trường quốc tế, và đă đưa ra nhiều thí dụ trong quá khứ khi kẻ thù vẫn có thể trở thành bạn! Ông Kiệt đưa ra 4 thí dụ, nhưng thí dụ nào cũng chỉ dựa vào Mỹ! Nhật dựa vào Mỹ để chống Liên Sô, Trung Cộng dựa vào Mỹ để chống Liên Sô, Tây Âu cũng dựa vào Mỹ và cuối cùng là ông Hồ Chí Minh cũng dựa vào Mỹ.

"Thay đổi chỗ dựa quốc tế, nói đúng hơn là thay đổi cách dựa trong quan hệ quốc tế....

     Ta đă có một bài học lịch sử là đối sách của Chủ tịch Hồ Chí Minh thời kỳ 1945 –1946. Thực lực của Việt Minh chưa có ǵ lớn. Nhưng Hồ Chí Minh đă cài đặt được một t́nh thế quốc tế thuận lợi cho Việt Minh. Dùng những lực lượng OSS của Mỹ để hăm doạ quân Tưởng Giới Thạch.

Việt Nam ta hiện nay phải lựa chọn: Hoặc không có một chỗ dựa nào nữa, hoặc phải t́m một t́nh thế quốc tế tối ưu cho ḿnh."

     Khi gần kết thúc bài viết, ông Kiệt đưa ra một thí dụ khiến người đọc không khỏi cay đắng. Những viện trợ trước đây chỉ là những khoản nợ và nhân dân Việt Nam đă bị đẩy đi làm công để trả nợ. Thay v́ "đi giải phóng quốc tế, cứu các nước bạn khỏi bị cảnh tư bản bóc lột", giờ đây Việt Nam nên đi nḥm ngó các nước kém phát triển để "kinh doanh", "bóc lột" lại! Khẳng định ư thức hệ Cộng Sản chẳng c̣n một tư giá trị nào nữa!

"Thí dụ: trước đây v́ chúng ta phải trả nợ cho các nước bạn nên phải đưa lao động đi nước ngoài. Hiện nay, ta đă tích luỹ được ít nhiều về vốn, những nhà kinh doanh Việt Nam đă nắm bắt được một số kinh nghiệm trong một số lĩnh vực sản xuất kinh doanh. Thay v́ cho người lao động Việt Nam đi làm thuê cho nước ngoài, sống trong cảnh bị ngược đăi, tủi nhục tại sao chúng ta không nghĩ tới việc mở đường cho các nhà kinh doanh Việt Nam ra hoạt động ở một số nước trên thế giới, nhất là các nước kém phát triển."

 

Kết Luận:

Gần tới ngày Đại Hội X, ông Kiệt ra sức tấn công, hy vọng sẽ lôi kéo được một số đông các đảng viên CS có khuynh hướng cấp tiến đi theo. Phải thành thực công nhận, những bài viết của ông Kiệt có nhiều sức thuyết phục với những chứng dẫn cụ thể. Điểm ngạc nhiên lớn nhất là sau khi công kích giới giáo điều bảo thủ hay khuynh tả, ông Kiệt đă thẳng thừng kêu gọi phải thay đổi chỗ dựa quốc tế mà một trong những thí dụ ông dẫn chứng là ông Hồ, trong quá khứ, cũng đă từng dựa vào Mỹ, qua cơ quan tiền thân của t́nh báo CIA là OSS. Mọi người đều dựa vào Mỹ, kể cả Trung Cộng! Điều này không khác chi ông Kiệt đă trực tiếp ra mặt chống Trung Cộng, chỗ dựa của phe khuynh tả, bảo thủ là phe Đỗ Mười-Lê Đức Anh. Hăy bỏ Trung Cộng đi với Mỹ, v́ ... thay đổi chỗ dựa quốc tế, nói đúng hơn là thay đổi cách dựa trong quan hệ quốc tế... Việt Nam ta hiện nay phải lựa chọn: Hoặc không có một chỗ dựa nào nữa, hoặc phải t́m một t́nh thế quốc tế tối ưu cho ḿnh." Rơ ràng, hăy thay đổi chỗ dựa, chỗ dựa hiện tại là Trung Cộng, một nước Cộng Sản đàn anh to lớn, bi giờ thay đổi th́ một là không dựa vào ai, hai là t́nh thế quốc tế tối ưu cho ḿnh với thí dụ sau đó của ông Hồ và Mỹ!!

Điểm ngạc nhiên khác là trong thời gian ông Kiệt tấn công phe khuynh tả bảo thủ, và với bức thư mới đây nhất đề ngày 2 tháng 7, 2005, từ Hà Nội, kết tội Ban Chấp Hành Trung Ương đă vi phạm điều lệ Đảng: "Căn cứ vào qui định ở mục 3, điều 3, của chương này, đảng viên có quyền "phê b́nh, chấp vấn về hoạt động của tổ chức đảng và đảng viên ở mọi cấp trong phạm vi tổ chức, báo cáo, kiến nghị với các cơ quan có trách nhiệm và yêu cầu được trả lời, th́ hiện nay, Ban chấp hành Trung ương đă vi phạm điều lệ Đảng khi không trả lời những kiến nghị của đảng viên, trong đó có nhiều đồng chí đảng viên lăo thành đă có 60, 70 tuổi Đảng, từng giữ các trách nhiệm là Ủy viên Bộ Chính Trị, Ủy viên Ban Bí Thư, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương...

Những ư kiến, kiến nghị của Đảng viên gửi đến cơ quan lănh đạo cao nhất của Đảng giữa hai kỳ Đại Hội đă không được phổ biến, nhiều Ủy viên Trung ương không hề hay biết. Đó là sự vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc ghi trong Điều lệ "

Có nghĩa ông Kiệt đang binh vực phe Vơ Nguyên Giáp về vụ TC2, T4 hay Sáu Sứ, nhưng phe ông Vơ Nguyên Giáp vẫm im lặng một cách khó hiểu, thay v́ hiệp nhau lại, hai mặt giáp công!!

Sao đi chăng nữa, đây cũng chỉ là sự đụng độ, tranh chấp quyền lực giữa hai phe Cộng Sản: Cấp Tiến và Bảo Thủ. Ông Kiệt cũng vẫn chỉ đ̣i hỏi dân chủ trong Đảng. Đ̣i hỏi đổi mới nhưng vẫn độc tài độc đảng. Ông Kiệt tuyên bố:

"Đă là dân cử th́ phải thật sự để cho người ta "cử", tạo điều kiện để thật sự có ứng cử và bầu cử tự do trên cơ sở tuân thủ đúng qui định của pháp luật.

Tất cả các tổ chức đảng phải nghiêm túc và chân thành tôn trọng quyền của cử tri, tuyệt đối không được can thiệp một cách thô bạo, áp đặt đối với các cơ quan "dân cử", kiểu "Đảng cử, dân bầu"đang được áp dụng, về thực chất là hạn chế quyền của dân cho dù việc đó khôn khéo, tế nhị hay vụng về, thô bạo cũng đều là vi phạm dân chủ, vi phạm Hiến Pháp và Pháp Luật."

Đă độc tài đảng trị th́ làm sao có dân chủ để mà dân cử! Giá mà ông Kiệt đi thêm một bước nữa, đ̣i hủy bỏ chế độ độc tài đảng trị thay vào đó bằng một nền dân chủ pháp trị, hủy bỏ điều 4 hiến pháp chấp nhận đa nguyên đa đảng, trao trả quân đội và guồng máy công an lại cho một chính phủ dân cử, không c̣n dưới sự kềm tỏa của Đảng Cộng Sản để không c̣n phương tiện đàn áp, tiêu diệt các phe cánh đối lập, các đảng phái khác... th́ chắc chắn ông Kiệt không c̣n phải lo vấn đề đảng cử hay dân cử.5

 

Nguyễn Phượng Hoàng