Bao Lần Cúc Nở

Linh Thảo

 

Tôi cư ngụ

nơi thường gọi là miền cao xứ tuyết

đường phân ranh lục địa

xuyên bang với rặng Thạch Cơ Sơn

quanh năm bốn mùa gió lộng

vùng tôi ở thuộc miền đồi

dốc cao nẻo thấp

đường dài lối rộng

vắng khu phố bán buôn

chỉ toàn nhà dân chúng

tôi ở đây

làm lưu dân trên đất khách

ḷng không buồn không vui

vẫn trôi theo ḍng đời năm tháng

nhớ quê hương vời vợi

thương về người thân xa xôi

láng giềng quanh quất

người bản địa lẫn người tứ xứ

đến từ châu Á Phi Âu

đồng hương là bạn hữu

nhà tôi ở

chái bên phía nam trông về thủ phủ

tầng tầng cao ốc vượt lưng trời

ngày nh́n cảnh tượng

thành phố ch́m trong sương mờ ảo

đêm nh́n đèn sáng khắp nơi

như một trời sao rực

tôi ngồi bên hiên trải bốn mùa

đông trắng tuyết rơi

mênh mông thu vàng lá

nắng hạ tỏa ấm nồng

xuân hồng hoa thắm

mỗi mùa một hứng thú riêng

ngước trông mây lơ lửng lưng trời

từng đám lang thang đây đó

nghĩ đến tấm thân phiêu lăng

hồn ḿnh không ràng buộc vào đâu

cảm ơn

xứ sở tự do dân chủ

dung dưỡng ḿnh bao lâu

đêm vẫn hằng mơ về đất mẹ

ngày bâng khuâng ngắm cảnh xứ người

ngậm ngùi như thơ Đỗ Phủ:

"một chiếc thuyền neo quê cũ nhớ

bao lần cúc nở lệ tha hương".

 

Linh Thảo