Giai đoạn 1964-1969:

                                 * Thắng lợi trên đường đấu tranh dân chủ.

                                * Gây thanh thế đối ngoại.

                                * Lớn mạnh về tổ chức.

                Sau cuộc đảo chánh quân sự 1-11-1963, do nhóm tướng lănh Dương Văn Minh, Trần văn Đôn, Tôn Thất Đính v.v... với sự đỡ đầu của Hoa Kỳ lật đổ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, nhiều cán bộ của Đảng được giải thoát ra khỏi ngục thất, nhiều cán bộ khác lưu vong đă t́m về lại xứ sở, và không hề nghỉ ngơi, họ đă bắt ngay liên lạc với các cơ sở bí mật, củng cố lại thực lực và phát triển Đảng rất mau lẹ đến nỗi chỉ trong thời gian 3 tháng sau Đảng đă có một khối đông đảo cán bộ khiến Tướng Nguyễn Khánh, sau khi gây cuộc chỉnh lư ngày 30-01-1964, đă phải mời Đảng ra tham chánh với đồng chí Nguyễn Tôn Hoàn làm Phó Thủ Tướng Đặc Trách B́nh Định và Phát Triển, đồng chí Hà Thúc Kư làm Tổng Trưởng Nội Vụ, đ/c Nguyễn Văn Kiểu (Đặc Ủy Trưởng Thanh Niên). Nhưng khi Tướng Nguyễn Khánh muốn toan tính thiết lập một chế độ quân phiệt tại miền Nam th́ Đảng đă phản ứng cấp thời tiền phong trong hành động chống lại âm mưu của Nguyễn Khánh là sự từ chức Tổng Trưởng Nội Vụ của đồng chí Hà Thúc Kư; và sau đó Đảng đă tổ chức một loạt các cuộc biểu t́nh ồ ạt tại miền Trung và miền Nam như ở Quảng Tín, Thừa Thiên, Quảng Trị, Tây Ninh, Ba Xuyên ... để tung ra bản tuyên ngôn mệnh danh "Tuyên Ngôn 9 Điểm Hà Thúc Kư" đ̣i hỏi bầu cử Quốc Hội và thiết lập chế độ dân chủ.

                Một lần nữa Đảng đă dấn thân tiền phong trong mọi cuộc đấu tranh của dân tộc, từ những cuộc đấu tranh chống Cộng Sản, chống thực dân, chống độc tài, chống quân phiệt rồi đến đ̣i hỏi tự do dân chủ; Đảng đều đi trước, đi mạnh và đi đúng hướng. Nhờ vậy trải qua bao nhiêu biến thiên của thời cuộc, bao nhiêu thăng trầm trong sự nghiệp cách mạng, Đảng vẫn đứng vững và tiến măi không ngừng.

                Tháng 9-1964, Nguyễn Khánh ra lệnh trục xuất các anh Nguyễn Tôn Hoàn, Nguyễn Ngọc Huy ra khỏi nước.

                Ngày 14-11-1964, Xứ Bộ Nam Việt họp Đại Hội ly khai khỏi ĐVQDĐ để thành lập Tân Đại Việt với anh Phan Thông Thảo làm Chủ Tịch và một số anh như Lê Văn Hiệp, Nguyễn Ngọc Tân, Trần Văn Chiêu, Nguyễn Ngọc Huy, Ung Ngọc Nghĩa, Dương Văn Liện ... với lư do "v́ muốn mở rộng tầm hoạt động và không bị lệ thuộc vào nguyên tắc địa phương của ĐVQDĐ, nhất là không phải bị mang tiếng là một xứ bộ của một Đảng đă bị ít nhiều chỉ trích về những hành vi của một vài anh em" (trích Đảng Tân Đại Việt, Lịch sử Đảng yếu lược, 1990, trang 36).

                 Ngày 25-12-1965, một Đại hội Toàn Đảng được triệu tập lần đầu tiên trong đảng sử, tập họp các đầu dây Đặc Khu và Tỉnh, Thị Bộ để quyết định những điểm căn bản quan trọng:

                1.- Chấp nhận một quy chế của Đảng, dân chủ hóa guồng máy lănh đạo Đảng.

                2.- Ấn định danh xưng là Đại Việt Cách Mạng, kế tục truyền thống Trương Tử Anh.

                3.- Sửa đổi Đảng kỳ (nền cờ nửa trên đỏ, nửa dưới vàng, ṿng xanh, sao trắng) và Đảng Ca là bài Đại Việt Quốc Dân Ca.

                4.- Bầu cử Ban Thường Vụ Trung Ương và đề cử Ủy Ban Giám Sát.

                Trong Đại Hội này, đồng chí Hà Thúc Kư đắc cử chức vụ Tổng Bí Thư Đảng qua một cuộc bầu phiếu trực tiếp và kín.

                Những năm tiếp theo là những năm thắng lợi của Đảng về mặt đấu tranh dân chủ trên b́nh diện Quốc Gia, mở rộng ngoại giao trên chính trường quốc tế, lớn mạnh về tổ chức, biểu dương được sức sống rất mănh liệt của Đảng.

                1.- Về đấu tranh dân chủ; năm 1966 Đảng đă đưa nhiều đồng chí ra tranh cử Dân biểu Quốc Hội Lập Hiến và đắc cử ở nhiều nơi. Trong Quốc Hội Lập Hiến này, Đảng đă triệu tập các Dân biểu đảng viên và cảm t́nh viên để thành lập khối Đại Chúng. Đảng đă trực tiếp đóng góp công tŕnh kiến tạo bản Hiến Pháp của nền Đệ Nhị Cộng Ḥa.

                Năm 1967, Đảng đă tham dự cuộc tranh cử Tổng Thống và Thượng Hạ Nghị Viện. Kết quả Đảng đă đưa vào Lưỡng Viện Quốc Hội một liên danh Nghị Sĩ (Liên Danh Bông Lúa) và một số Dân Biểu. Đảng có mặt tại nghị trường của cả hai viện Lập Pháp để góp phần xây dựng các đạo luật căn bản của Quốc Gia. Ngoài ra Đảng cũng đưa các cơ sở ra tranh cử các hội đồng Xă Ấp trong toàn quốc và cán bộ của Đảng đă đắc cử rất đông đảo. Tại những vùng nông thôn mà Đảng tranh thủ được chính quyền, cán bộ của Đảng đă phục vụ quần chúng rất hữu hiệu. (Cũng trong giai đoạn này Đảng đă áp dụng kỷ luật nghiêm minh trong nội bộ, khai trừ những thành phần cán bộ xấu có hành động phương hại đến quyền lợi nhân dân và làm tổn thương tới uy tín của Đảng).

                2.- Về ngoại giao, Trung Ương đă liên lạc thường xuyên với các sứ quán các nước có mặt tại Thủ Đô Saigon để trao đổi quan điểm chính trị và thiết lập sự giao hảo quốc tế. Đầu năm 1969, đồng chí Hà Thúc Kư, Tổng Bí Thư Đảng đă lănh đạo phái đoàn nhân dân Việt Nam công du qua các quốc gia Âu-Mỹ và Á Châu để tranh đấu bênh vực quyền lợi cho dân tộc trước họa xâm lăng của Cộng Sản. Tiếp theo các đồng chí thuộc thành phần Trung Ương Đảng cũng đă nhiều lần công xuất qua hầu hết các nước trong thế giới tự do và Á Phi để góp phần tranh đấu ngoại giao cho quốc gia đồng thời gây ảnh hưởng đối ngoại cho Đảng.

                3.- Về tổ chức nội bộ; Đảng đă bành trướng cơ sở một cách kỷ lục, dù trong t́nh trạng chiến tranh Đảng đă mở rộng hoạt động tới các vùng biên giới Việt Miên, và ngay cả trong các miền hẻo lánh ở vùng cao nguyên. Trong năm 1969 Đảng đă liên tục mở các Đại Hội tại các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên, Đà Nẵng, Quảng Ngăi, Phú-Bổn, Tuyên Đức, Quảng Đức, Ba Xuyên, Kiến Tường v.v... mà ảnh hưởng đă sôi nổi trên báo chí, trên vô tuyến truyền h́nh và qua các đài phát thanh, các hăng thông tấn loan truyền đi trong và ngoài nước. Mục đích của các Đại Hội là để chuẩn bị hàng ngũ cho một cuộc chiến tranh chính trị trực diện với Cộng Sản mà Đảng dự trù có thể xảy ra khi trận tuyến quân sự kết thúc.

                Cũng trong năm 1969, một cuộc họp khoáng đại của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng để quyết định tham dự vào liên minh các chính đảng quốc gia dưới h́nh thức một mặt trận mang danh xưng "Mặt-Trận Quốc Gia Dân Chủ Xă Hội". Hội nghị đă nhận thức vai tṛ đoàn kết Quốc gia là yếu tố duy nhất để tranh thắng với Cộng Sản, cho nên Đảng đă có thái độ thích đáng.