XÓM THỔ TẢ
Trần Dzũng Minh Dân
Bằng dọn về cái xóm nhỏ này cũng được vài tuần. Vừa lo đi học, đi làm đầu tắp mặt tối, về dến nhà là lăn quay ra ngủ lấy ngủ để chẳng biết trời trăng mây gió. Việc làm thì nhẹ nhàng gì cho can, phụ mấy ông thợ mộc, thợ nề xây nhà muốn ná thở. Được một điều là ông cai thầu cũng dễ dãi, chàng đến làm lúc nào thì ông tính công trả từ lúc đó, thành thử cũng dễ dàng cho sự học hành. Nhà xây xong thì thất nghiệp. Mấy ông thợ quét vôi đâu thèm thợ phu.. Được buổi chiều rảnh rỗi, chàng ra ngoài ban công ngồi để tránh cái nóng nung người đang tỏa ra từ mái tôn của căn gác xép mà chàng thuê với một gía rẻ mạt.
Bằng ngồi nép về phía bóng râm của cây trứng cá trứơc cửa nhà, mắt ngó sự vật chung quanh. Hầu hết những người ở đây là dân lao động, tay làm hàm nhaị Có điều Bằng để ý thấy là ở bất cứ cái xóm lao động nào cũng đông con nít, chẳng cứ gì phải ở gần đường rầy xe lửạ Chắc tại không có gì giải trí tiêu khiển ngoài cái vụ dễ thương đó nên đa số các bà ăn thì ít nhưng đẻ thì nhiều, một năm một đứa là chuyện tự nhiên trên đờị Đông con nít nên xóm lúc nào cũng ồn àọ Chúng đùa nghịch, đánh lộn, chửi bới, la khóc suốt ngàỵ Chỉ có độc nhất một con đường trong xóm, bên cạnh là cái rãnh nhỏ được khơi ra để cho nước chẩy ra ống cống lớn ngoài đường cáị Nước giặt quần aó, nấu ăn, tắm rửa, kể cả nước của những đứa con nít vạch chim đứng đái đều được đổ dồn vào đâỵ Lạ nhất là mấy cái nhà cầu, không hiểu nhửng vật thặng dư đó tiêu đi đâủ Hay là vì ăn ít nên ra cũng chẳng bao nhiêủ Đang miên man suy nghỉ, Bằng chợt nghe giọng đàn bà rít lên ở dưới nhà:
- Tổ cha con đỉ ngựa, tao biểu mầy ở nhà trông em, quét nhà dọn dẹp, lo tắm rửa cho tụi nó, rồi chiều đặt nồi cơm chờ tao đi bán hàng dzìa làm đồ ăn mà ăn. Mầy chỉ lo đi chơi.
- Bốp, bốp.
Bằng ngồi lắng tai nghe chờ tiếng khóc. Vẫn hoàn toàn im lă.ng.
- Bốp, bốp.
- Mầy lì hả. Mang em ra ngoài tắm rửa cho tụi nó!
Một chốc, Bằng thấy một đứa bé gái độ chừng tám, chín tuổi, thân thể gầy còm, dẫn ba đứa em cưởi truồng tồng ngồng đi ra miệng giếng. Đột nhiên thằng nhỏ nhất ngồi xuống làm một bãi . Nó vừa đứng lên thì một con chó gầy trụi cả lông ở trong nhà phóng ra lè lưỡi hai, ba cái là láng cóng chỗ thằng nhỏ vừa ỉa rồi thở hồng hộc nhìn thằng nhỏ chờ đợi . Con chị ấn đầu thằng em ngồi xuống trong khi miệng kêu chùn chụt gọi con chó. Chỉ chờ có thế, chú chó nhà ta phóng tới liếm đít thằng nhỏ. Thằng nhỏ nhẩy dựng đứng lên như bị điện giật. Con chị lại ấn đầu thằng em ngồi xuống. Thằng nhỏ lại nhẩy dựng lên một lần nữạ Thấy cái cảnh đó, Bằng phì cười: "Mẹ khiếp, ông gìa tám chục bị chó liếm đít kiểu đó chịu cũng không nổi huống gì thằng nhỏ da dẻ còn non nớt."
Nghe tiếng cười, con bé ngước mặt lên nhìn Bằng rồi thản nhiên lấy gầu kín nước tắm cho ba đứa em xong dẫn chúng vào nhà. Trời bắt đầu hơi mát, mấy bà hàng xóm sau khi cơm nước xong thì ngồi tụm năm, tụm ba nói chuyện với nhau . Có bà vừa nói vừa vạch vú dài như qủa mướp ra cho con bú. Lũ con nít thì khỏi nói, chúng phá như giặc. Có đứa thò lò mũi xanh, nước mũi nó chẩy xuống miệng thì nó lại hít lên chui tuột vào trong mũi được một chốc lại chẩy xuống miệng, cứ như thế mà nó chẳng tỏ vẻ khó chịu chút nào . Ngồi ngó mãi cũng chán, Bằng vào trong nhà đặt nồi cơm; chàng buột miệng chửi thề:
- Hết mẹ nó dầu rồi!
Chán nản, Bằng với lấy chai nước tu một hơi định bụng nhịn ăn. Nghĩ sao chàng mặc áo, cầm chai đi ra ngoài đầu xóm mua dầu . Lúc đi xuống thang ngang hông nhà, Bằng liếc ngang qua cửa sổ thấy năm mẹ con chị dưới nhà đang ngồi bệt dưới đất ăn cơm. Chị đàn bà ngồi dạng chân chàng hảng, một tay cầm quạt phe phẩy, miệng nhai chóp chép. Bốn đứa con ngồi xung quanh và lấy và để. Tội nghiệp, tụi nó quà bánh không có, cả ngày chỉ chờ hai bữa cơm. Nghĩ tới kiểu ngồi của chị đàn bà dưới nhà, Bằng tủm tỉm cười: "Bố khỉ, sao trên đời này lại có kiểu ngồi tục như vậy!"
Mấy bà hàng xóm thầm thì to nhỏ, mắt nhìn Bằng xoi mói khi chàng đi ngang qua mặt. Đương nhiên là đề tài của mấy bà bây giờ là chàng, một người mà họ đang tò mò tìm hiểu . Cuộc sống trầm lặng của một chàng trai mới dọn về ở trong một xóm nghèo nàn, ồn ào này làm họ ngạc nhiên. Mấy ông thì trái lại, gặp Bằng thì họ mỉm cười gật đầu chào rồi lại tiếp tục uống rượu Ngũ Gia Bì, bên cạnh là một rổ ớt và một bát mắm ruốc. Dĩ độc trị độc, lấy cay đưa cay, thấy mà phát ớn. Mua xong chai dầu, lúc về đi ngang qua nhà bên cạnh Bằng gật đầu chào bà gìa hàng xóm. Bà gìa dương cặp mắt lạnh lùng nhìn Bằng, không lộ một chút cảm tình. Bằng lắc đầu mỉm cười, đầu thầm nghĩ: " Bà gìa hắc ám."
*
* *
Ngồi ở ban công ngắm sự sinh hoạt trong xóm như đã thành một thói quen của Bằng. Sự ồn ào náo nhiệt không còn làm chàng khó chịu như lúc ban đầu mà trái lại . Mùi tanh tưởi bốc ra từ cái rãnh và rác rến bên vệ đường không còn làm chàng có cảm giác lợm giọng nữa . Được hai thằng bạn học nhường cho chỗ dậy kèm trẻ tại tư gia, Bằng mừng hết lớn. Vấn đề chi tiêu cho sự ăn ở đỡ phải lo . Để tránh cái nóng bức điên người của buổi trưa phát ra từ những tấm tôn lợp nhà, Bằng ra ngoài ban công dấu mình dưới tàn cây trứng cá trước cửa nhà và chờ đợi những làn gió nhẹ. Ngồi hút thuốc lá, nhìn trời đất bâng quơ, chợt hình dáng của một người con gái đang ngồi giặt quần áo bên nhà bà gìa hắc ám đập vào mắt Bằng. Bằng ngạc nhiên: " Mình ở đây cũng hai, ba tháng rồi mà sao không bao giờ thấy cô bé này ? Nhà này chỉ có trần một thằng con trai đang học trung học gì đó mà?" Bằng ngồi quan sát người con gái dáng mảnh khảnh, mặc quần đen, aó cánh trắng để lộ hai cánh tay trắng bóc. Bằng chờ đợi: " Dáng người dễ thương như thế kia, không hiểu khuôn mặt ra sao ? " Như có linh tính đang có người nhìn mình, người con gái ngước mặt lên nhìn và vội vã cúi xuống lẩn tránh ánh mắt của Bằng. Phần Bằng thì chới với than thầm: "Ối cha mẹ ơi, chết con rồi! Người đâu gặp gỡ làm chị Trăm năm biết có duyên gì hay không. Trăm sự lậy trời, ngàn sự lậy trời cho tụi con có nợ với nhaụ Có duyên gặp mà không có nợ ăn ở thì chắc con chết, chắc con chết." Tự nhiên Bằng cảm thấy lúng túng, bụng run run. Chàng cảm thấy kỳ kỳ mà không biết kỳ cái gì. Từ thuở cha sanh mẹ đẻ ra tới giờ, có bao giờ chàng gặp người con gái nào làm chàng khớp dữ như vầy đâu! Chắc hẳn người con gái cũng chung tâm trạng như Bằng nên đầu nàng cúi sát xuống tới đầu gối để che mặt. Giặt xong chậu quần aó, cô con gái cúi đầu đi thẳng một nước vào trong nhà. Bằng ngẩn ngơ: " Tại sao không phơi ? " Câu hỏi của Bằng được trả lời nhanh chóng, bà gìa từ trong nhà đi ra mắt lườm lườm nhìn Bằng.
Bằng cười giã lã:
- Chào bác.
Chẳng rằng chẳng nói, bà già đi lại chậu lấy quần aó ra phơi, mặt hầm hầm, mắt vẫn lườm lườm. Hãi qúa, Bằng lóng cóng đứng dậy đi vào trong nhà. Mặc trời nóng, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm lưng, Bằng ngồi suy nghĩ cách làm quen với nàng. Nghĩ tới bà mẹ, Bằng lắc đầu ngao ngán: " Bác ơi bác hại con rồị Sinh chi con gái dễ thương qúa trời ."
Câu: " Ở hiền gặp lành." sao đúng qúa . Ngay ngày hôm sau Bằng có cơ hội làm thân với nhà nàng. Từ khi biết có giai nhân ở ngay bên cạnh nhà, Bằng lúc nào cũng thấp tha thấp thỏm ngóng qua nhà nàng, hy vọng được thấy bóng hồng mà có được toại nguyện đâu . Tới xế trưa, Bằng thấy bà mẹ loay hoay ở miệng giếng cả tiếng đồng hồ, tay thì cầm sợi dây thừng có cái móc. Bằng không bỏ lỡ dịp may, chạy xuống đứng bên cạnh hỏi:
- Bị tuột gầu hả bác?
Không để bà mẹ trả lời, Bằng nói tiếp:
- Bác để cháu lấy lên cho .
Bà mẹ chán nản đáp:
- Ừ thì cậu lấy nó lên giùm tôi vậy . Mọi khi thì chỉ độ năm, mười
phút là tôi móc nó lên được liền. Không hiểu sao lần này móc mãi không trúng!
Bằng ngẫm nghĩ:
- Như vậy là cái gầu bị lật úp mặt xuống rồị Có cố móc cũng không
được. Bác để cháu xuống lấy nó lên.
- Ấy, không được đâu cậu ơi! Nhỡ ra thì chết.
Bằng trấn an:
- Không sao đâu bác. Hồi nhỏ cháu tắm giếng hoài mà.
Không đợi mẹ nàng nói . Bằng hăng hái cửi quần dài, aó, mặc trần cái quần xà lỏn; hít một hơi thật dài rồi nhẩy ùm xuống giếng.
Đúng như lời Bằng đoán, chiếc gầu bị lật úp mặt xuống. Đưa tay nắm lấy chiếc gầu, Bằng ngồi dưới giếng khá lâu rồi mới chịu trồi lên. Vừa nhô mặt lên khỏi mặt nước, Bằng nghe tiếng mẹ nàng la:
- Ối giời ơi! Tôi tưởng cậu chết ở dưới đó rồi .
Bằng phì cười, chàng phịa:
- Nước ở dưới đó hơi lạnh, cháu vị vọp bẻ mãi mới trồi lên được.
- Ối! Cậu lên đây ngay đi .
- Không sao, bác đưa dây cho cháu buộc gầu .
Đợi Bằng trèo lên khỏi miệng giếng, mẹ nàng nói:
- Để tôi lấy khăn cho cậu lau người .
Bằng lắc đầu bảo:
- Thôi khỏi bác.
Mẹ nàng hỏi Bằng khi chàng đang mặc quần aó:
- Cậu ở đâu tới vậy ?
- Dạ, cháu ở Vũng Tàu .
- Cậu lên đây làm gì ?
- Cháu lên đây đi học, thưa bác. Cháu đang học ở đại học Khoa
Học năm thứ hai .
- Ồ, thảo nàọ Lúc trước tôi thấy cậu cứ sáng ra ôm sách đạp xe đạp
như đi học, chiều về thì lại thấy người dính toàn xi măng với đất cát, dạo này thì không thấy vậy nữạ Thành thử tôi chẳng biết cậu làm nghề ngỗng gì.
Bằng phì cười:
- Dạ, trước kia cháu đi học ra thì đi làm. Phụ mấy ông thợ hồ xây
nhà. Dạo này thì đang dậy kèm trẻ tại tư gia .
Mẹ nàng tặc lưỡi:
- Cũng cực nhẩỵ Chẳng bù vời thằng Hiển nhà tôi, chỉ ăn với học
thôi mà học cũng kém.
- Xưa cháu ở chung với một người bạn. Cách đây mấy tháng nó dọn về
ở chung với gia đình. Còn một mình cháu trả tiền nhà không kham, thấy căn gác này cho mướn cũng rẻ nên dọn về ở. Có điều ở một mình thì ăn uống hơi thất thường.
- Ừ cũng khổ. Căn gác này đã lâu lắm cũng chẳng ai mướn. Căn dưới
thì mẹ con chị Rớt mướn ở cũng lâu rồi . Chồng chị ấy đi lính lâu lâu mới về phép một lần.
Bằng chợt nẩy ra một ý định.
- Bác nấu ăn cơm tháng cho cháu được không, thưa bác. Mỗi bữa bác
nấu dư ra thêm một chút. Chỉ thêm bát, thêm đũa . Nếu bác chịu thì tiện cho cháu qúa .
Mẹ nàng ngần ngại không muốn làm mất lòng người suýt chết vì tìm gầu cho mình nên tìm cớ chối từ:
- Nhà tôi ăn uống cũng kham khổ. Nấu cho cậu ăn thì không biết nấu
làm sao . Chắc không được đâu cậu .
- Không sao đâu bác. Nhà bác ăn gì thì cháu ăn nấy . Cháu đâu phải
con vua, con chúa gì đâụ Có người nấu cho ăn là phúc đức lắm rồi, đâu dám đòi hỏi gì. Còn đỡ hơn là ngày nào cũng phải ăn cơm rang không.
Không để mẹ nàng nói, Bằng tấn công tiếp:
- Nếu bác chịu nấu cho cháu ăn chung. Cháu kèm học em Hiển cho bác.
Cháu chỉ cần bữa chiều thôi .
Điều đề nghị của Bằng thấy có hiệu qủa liền. Có người mẹ nào mà không muốn con mình giỏi giang vả lại cũng thêm được đồng ra đồng vàọ Mẹ nàng tư lự:
- Tôi phải hỏi ông nhà tôi với các cháu . Nếu bố con ông ấy chịu thì tôi sao cũng được.
- Vâng, khoảng chiều bác trả lời cho cháu cũng được.
Nói là chiều nhưng Bằng đâu đợi được. Chàng cứ thơ thẩn ngoài ban công đợi bà mẹ của nàng. Một lúc sau thấy bóng người thấp thoáng ở cửa, Bằng vờ nhìn về hướng khác.
- Này cậu .
Bằng quay về phía mẹ nàng.
- Về vụ cậu muốn tôi nấu cơm tháng.
- Dạ..
- Ông nhà tôi với hai em hơi ngại là nhà tôi ăn uống đạm bạc, nhưng
nếu cậu không màng thì được.
Bằng sung sướng muốn nhẩy cỡn lên nhưng cố gắng kìm lại, miệng nói lắp bắp:
- Bắt..bắt..bắt đầu từ hôm nay hả bác?
- Ừ cũng được nếu cậu muốn. Nhà tôi thì khoảng bẩy giờ chiều mới
ăn. Nhưng mà tôi có thể nấu sớm hơn rồi bảo em Hiển mang lên cho cậu .
Bằng hơi hoảng, vội vã nói:
- Thôi khỏi, thưa bác. Sáng cháu thường thường ở trường tới trưa
rồi đi dậy từ một giờ đến sáu giờ tối mới về đến nhà. Bẩy giờ ăn
thì tiện qúa . Bác để cháu qua dùng bữa bên nhà luôn cho tiện, khỏi mất công mang qua mang về.
- Ừ thì cậu tính thế nào tiện lợi cho cậu thì cậu tính. Nhà tôi sao
cũng được.
- Vâng thì cứ như vậy đi ha bác.
Sợ mẹ nàng quên, Bằng nhắc khéo:
- Chiều cháu qua .
- Ừ, chiều nhà tôi chờ cơm cậu .
- Cám ơn bác.
Đợi mẹ nàng vào trong nhà, Bằng nhẩy cỡn lên. Cái chủ nhật hôm nay là chủ nhật thần tiên.
Giờ phút chờ đợi cuối cùng cũng phải tới . Bằng hồi hộp đi qua nhà nàng. Bằng đảo mắt nhìn xung quanh khi được mời vào bên trong. Như chàng dự đoán, tre, nứa dựng ngổn ngang trong nhà. Rổ, rá được dựng lên thành từng hàng cao chờ người đến nhận mà chàng thỉnh thoảng thấỵ Một bức vách được dựng lên giữa nhà để ngăn phòng ngủ và phòng khách cũng là chỗ làm việc hàng ngày . Một chiếc bàn gỗ kê phía góc trái gần cửa sổ của căn nhà. Trên bàn, cơm và thức ăn đã được dọn sẵn. Một đĩa đậu dán, một dĩa rau lang luộc, một chén tương, và một đĩa tép rang mặm vắt chanh dầm ớt cộng thêm một bát nước rau lang luộc. Hiển đang ngồi chăm chú ngó chàng. Đối diện Hiển, một ông cụ đang ngồi trầm ngâm mà Bằng đoán là bố của nàng.
Gật đầu chào Hiển , Bằng vội vã bước lại gần phiá bố của nàng đưa tay ra và nói:
- Chào bác.
Ông cụ quay mặt về hướng Bằng gật đầu chào:
- Chào cậu .
Lúc này Bằng mới thấy hai mắt của ông cụ bị lòa . Chàng rụt tay về. Hèn gì chàng không bao gìơ thấy ông cụ ra ngoài .
- Mời cậu ngồi .
Bằng vừa kéo ghế ngồi cạnh Hiển vừa nói:
- Cám ơn bác.
Mẹ nàng:
- Cái thằng Hiển mồm miệng đâu mà không chào anh.
Hiển lúng túng:
- Thưa anh.
Bằng quay qua Hiển cười thân thiện rồi nhìn xuống bà cơm nói:
- Lâu lắm rồi cháu mới thấy một bữa cơm đàng hoàng và ngon lành như
hôm nay .
Mẹ nàng cười:
- Cậu lại khéo nói cho tôi đỡ ngượng.
Bố nàng mỉm cười vội vã nói:
- Tôi dặn anh trước. Dở thì anh cứ việc chê, còn ngon miệng thì
đừng khen. Anh khen là làm khổ cả tôi đấỵ Cứ cái món anh khen bà ấy cho ăn hoài đấy .
Hiển bật cười đồng ý với bố.
Bà mẹ:
- Bố con ông ăn chán rồi thì phải nóị Không nói ra thì ai biết đấy là đâu .
- Nói ra thì lại sợ bà bực mình.
- Hứ.
Bằng mỉm cười phụ họa và đưa mắt nhìn xung quanh. Mẹ nàng hiểu ý nói:
- Em Liên thấy anh la.. Nó ngượng không dám ra ngồi ăn chung. Lát
nữa em nó ăn sau .
Bị mẹ nàng đoán trúng ý, Bằng hơi đỏ mặt:
- Bác để phần thức ăn cho Liên chứ.
- Tôi để phần cho nó rồị Cậu cứ ăn thật lực đi nhé.
Trong suốt bữa cơm, bố mẹ nàng vồn vã hỏi thăm về gia đình và đời sống của Bằng. Chợt ông bố chép miệng thở dài:
- Từ dạo cặp mắt của tôi kéo màng tới giờ thì gia đình cũng hơi
túng bà ấy phải để con Liên nghỉ học để phụ giúp vào gia đình. Tội
nghiệp con bé, nó sáng dạ, học tháng nào cũng được bảng danh dự của
trường mà phải nghỉ học. Thằng này được học thì lại u tối .
Hiển xấu hổ im lặng và cơm. Mẹ nàng chép miệng:
- Thì tôi cũng muốn con Liên được học hành đến nơi đến chốn. Con
nào chẳng là con. Nó thấy gia đình túng bấn nên muốn nghỉ để phụ giúp. Thằng Hiển thì hồi đó còn nhỏ. Con Liên nó muốn thấy em nó được ăn học. Vả lại nó lại là đứa có hiếu . Thấy bố nó bị tật nguyền, nó suốt ngày quanh quẩn bên bố xem có sai bảo gì không. Có cậu Bằng đây chịu dậy kèm thằng Hiển, tôi hy vọng nó sẽ học hành khá hơn trước.
Bằng quay qua Hiển hỏi:
- Em học lớp mấy?
Hiển đáp lí nhí:
- Dạ, lớp đệ Tam.
- Em bị trở ngại những môn gì?
- Toán Lý Hóa .
Bằng cười:
- Anh cũng đoán như vậy . Ba môn đó là nghề của anh. Chỉ cần em chăm
chỉ, chịu khó một chút. Anh dợt cho em lấy lại căn bản, em sẽ thấy không có khó. Từ giờ cho đến lớp đệ Nhất thi Tú tài, đậu cao thì anh không dám hứa chắc nhưng nếu em chịu khó, anh dám nói là em sẽ thi đậu .
- Em không ngại khó. Em cũng cố học lắm chứ. Không biết tại sao
em học mà không hiểu nó muốn nói cái gì.
- Bởi vậy em mới cần học lại căn bản. Cái gì không hiểu thì anh
giảng cho em biết. Ở lớp không hiểu cũng đâu dám hỏi thầy, phải không?
- D ạ..
Bố mẹ nàng mừng ra mặt:
- Thằng này nó có học được hay không thì phải nhờ nhiều vào anh.
Hiển:
- Anh dậy em đàn luôn nhe anh.
Hiển tán tiếp:
- Thỉnh thoảng anh đàn ban đêm, nhất là anh búng bài Romance hay
bài Hạ Trắng, bố em đang nằm trên giường ngồi bật dậy hút thuốc lào . Mắt bố em có mơ không thì em không biết nhưng chắc chắn là có màng, ngồi nghe anh đánh rồi bố em khen: "Cái thằng thợ hồ ấy khẩy đàn hay ra phết."
Bố nàng phì cười:
- Cái thằng ranh con! Mày trêu bố đấy hả.
Mẹ nàng lừ mắt nhìn Hiển làm giọng nghiêm:
- Mày ăn nói như vậy đấy à. Học chữ chưa xong mà đòi học đàn cái
gì.
Hiển tiu nghỉu ngồi im. Bằng vừa cười vừa đỡ lời:
- Hiển muốn học đàn cũng là một điều tốt, thưa bác. Học thì cũng có
chừng có mực để cho đầu óc được thoải mái . Lúc rảnh rỗi thì tập đàn
thay vì đua đàn đua đúm ở ngoài đường.
Bố nàng:
- Anh ấy nói phải .
Mẹ nàng cười:
- Cậu chưa gì mà đã bênh nó chằm chặp rồi .
Hiển vui trở lại:
- Con sẽ cố học, thi đậu Tú tài cho bố mẹ vui . Con cũng nhất định đàn hay như anh Bằng để cho chị Liên biết mặt, không chị cứ bảo con có tập cả đời cũng không đàn được như anh ấy .
Nghe Hiển nói, Bằng sướng đờ cả mặt ra . Đầu thầm nghĩ: "À thì ra cô nàng cũng có để ý tới mình." Như sợ người khác đọc được tư tưởng của mình, Bằng vội nói khỏa lấp:
- Cứ tối đến em qua bên anh. Anh học rồi anh chỉ em học luôn. Học
chán thì anh chỉ em đàn.
Hiển vui ra mặt:
- Tối nay em qua anh nghen. Chẳng bù với hồi trước, em muốn làm
quen với anh, nhưng mà anh nghiêm qúa . Lặng lẽ đi, lặng lẽ về, không thì một mình ngồi ở ban công. Em sợ không dám làm quen. Nếu biết anh vui như vầy thì em đâu có sợ..
Bố nàng:
- Anh cũng hay, từ hồi anh về đây đến giờ, tôi thấy chị Rớt bớt
chửi con đánh cái hơn trước nhiềụ Kể cả lũ trẻ cũng đỡ la hét suốt ngàỵ
Bằng:
- Cháu cứ theo tâm lý chung mà đối xử với mẹ con chị ấy . Mình trọng
nể họ thì đương nhiên họ sẽ trọng chính họ.. Còn con nít thì dễ mà bác, thỉnh thoảng mua cho chúng đồng bánh đồng kẹo, mình nói gì chúng cũng nghe . Với cháu cứ thấy mấy chum nước hơi vơi thì múc nước giếng đổ cho đầy . Nhà chị ấy toàn đàn bà con nít không cũng hơi tội . Mấy việc lặt vặt không đáng gì nhưng lại dễ gây cảm tình.
- Ừ, anh khéo ăn ở.
Xong bữa cơm, Bằng ngồi uống trà, hút thuốc lá nói chuyện một chốc rồi xin phép về. Chàng dặn Hiển lát nữa nhớ qua bên chàng.
Bằng cảm thấy cuộc sống hàng ngày trở nên có ý nghĩa hơn. Tình yêu như một cơn gió mát tự nhiên đến trong tâm hồn chàng kể từ ngày ấy .
Hình bóng Liên lúc nào cũng quanh quẩn trong đầu chàng một cách dịu dàng, diệu vợi . Trong tình yêu, chàng như người nửa tỉnh nửa say . Tỉnh để biết rằng mình đang say và không muốn tỉnh. Chàng thương qúa cái bến mê này .
*
* *
- Anh hôm nay hơi lạ nhẩy ?
Bằng nhướng mắt nhìn Hiển hỏi:
- Sao ?
- Em thấy anh luống cuống không được tự nhiên như mọi khi . Có phải tại chị Liên hôm nay ngồi ăn chung không?
Bằng cười ngượng ngập không đáp. Hiển cười lém lỉnh:
- Còn làm rơi đũa tới hai lần lận.
Bằng mỉm cười, nói:
- Tại run qúa mà.
Hiển cười hi hí cắc cớ hỏi:
- Tại sao lại run? Chị Liên không run sao anh lại run!
- Anh cũng là người mà. Sao em biết Liên không run?
- Ừ, chị ấy cũng lạ. Hồi trước và hai cái là hết bát cơm, hôm nay
ngồi từ đầu bữa tới cuối bữa mà hết có một bát à. Tối thế nào cũng lục cơm nguội .
Bằng trợn mắt:
- Gì nhanh dữ vậy!
Hiển cười ha hả:
- Mới nghe nói đã sợ.. Em đùa thôi mà. Bố em lòa mà còn thấy anh lạ..
Bằng nhìn Hiển chờ Hiển nói tiếp.
- Bố em bảo: "Cái nhà anh Bằng hôm nay ăn nói không được tự nhiên
như mọi khi ." Mẹ em bảo: "Tôi chắc cậu ấy để ý con Liên nhà mình, ông ạ." Bố em nói: "Nếu tụi nó để ý nhau thì cũng tốt."
Bằng sướng rên cả người, chàng dục Hiển:
- Rồi sao nữa ?
- Sao nữa là sao ? Muốn thấy sao thì phải có gì chứ.
- Phở tái nạm gầu .
- Mấy tô ?
Hiển nhắc khéo:
- Tin này là tin sốt dẻo nghe .
Tim Bằng nhẩy hai nhịp.
- Mấy tô cũng được. Ăn chừng nào no thì thôi .
- Hí hí...Có lý, có lý. Em thấy mặt chị Liên tỉnh bơ như không có
gì. Chắc chị ấy chưa nghĩ tới chuyện tình ái .
Biết Hiển cốt ý trêu mình, Bằng vờ làm mặt buồn bã. Hiển thấy điệu bộ Bằng không nhịn được cười:
- Chị ấy thích anh rồi .
Ra vẻ trầm ngâm, Bằng hỏi:
- Sao em biết?
- Chị ấy cứ ngồi tủm tỉm cười một mình hoài . Mẹ em thấy còn tức
cười, hỏi: "Con phải gió này phải lòng cậu ấy rồi đấy à." Chị đỏ mặt lặng thinh.
- Đi pha cà phê uống, Hiển. Tối nay anh phải tập làm thơ:
"Người ấy biết rằng tôi yêu người ấỵ
Nên lẳng lặng đón nhận tình tôi,
Không vội vàng......................."
Rồi làm sao tả Làm sao để nhét được câu: "Thoáng vu vơ, chút dại khờ." Hừm!
- Ối giời ơi! Anh làm toán thì hay chứ làm thơ thì phải xét lại .
- Kệ bố anh! Em đi pha cà phê đi .
Hiển vừa pha cà phê vừa lèo nhèo:
- Em cũng phải kiếm một con đào nhí nghịch ngợm cho đỡ buồn!
Hiển than thở:
- Thời buổi này sao kiếm đào khó quá. Quay đâu cũng đụng con lính.
Con gái Không quân thì bay cao quá nên với không tới . Con gái Hải quân thì mình không đủ hơi lặn. Con gái Bộ binh thì lại không đủ sức đi theo . Con gái Nhân Dân Tự Vệ thì lại không dám. Mấy chả bắn ẩu quá!
- Thôi đừng có sạo . Nhân Dân Tự Vệ làm gì có con gái!
- Thì em gái . Hí hí...Anh làm thơ xong chưa ?
- Em nghe thử coi:
"Người ấy biết rằng tôi yêu người ấy,
Nên dịu dàng đón nhận mối tình tôị
Không vội vàng để cho tình tôi ngấm,
Hồn thoáng vu vơ lẫn chút dại khờ.
- Hay, hay như một cộng một là hai!
- Bố khỉ! Em là vua xuyên tạc.
- Anh chép ra giấy đi . Em đưa cho chị Liên cho . Không biết chị ấy có rung động không. Em thì thấy tức cười .
- Nói như vậy thì bố ai dám đưa nữa!
- Ấy, anh viết cho chị Liên chứ anh có viết cho em đâu .
- Thôi, dẹp!
- Trễ rồi anh. Em thuộc rồi . Lát nữa về em đọc cho chị ấy nghe . Tiêu tùng đời trai của anh rồi . Hí, hí...
Bằng lắc đầu nhìn Hiển cười: "Cái thằng sao lém lỉnh dễ sợ. Được một cái, Hiển luôn luôn cố tạo ra cơ hội thuận tiện cho mình và Liên."
Có tâm sự vui, Bằng nổi hứng cầm đàn ca bài "Mộng Dưới Hoa". Hiển nhìn Bằng tủm tỉm cười đầu thầm nghĩ: "Cái ông nội này, bình thường thì đạo mạo chững chạc thế. Yêu vào rồi thì ngây ngô như con nít."
- Cà phê được rồi anh.
Nhấp ngụm cà phê một cách khoan khoái, Bằng buột miệng nói:
- Không dè về cái xóm thổ tả này, đời anh lại lên hương!
Hiển hỏi với giọng bất bình:
- Xóm thổ tả?
Biết Hiển hiểu lầm ý mình, Bằng vội nói:
- Không phải anh có ý khinh cái xóm này .
Bằng kể cho Hiển nghe cái cảnh chó liếm đít thằng nhỏ con chị Rớt sau khi nó thổ tả ra một bãi . Hiển bật cười:
- Em thỉnh thoảng cũng thấy cái cảnh đó.
Hiển nói tiếp:
- Anh ngồi mơ mộng đi . Em phải học bài cho kỳ thi đệ nhất lục cá
nguyệt tháng tới .
- Ừ, anh cũng phải coi qua lại bài vở.
*
* *
Người đàn ông nước da ngâm đen, miệng cười tươi để lộ cái răng sún trước cửa miệng, tiến về phiá Bằng khi chàng vừa dừng xe trước cửa .
- Chắc anh là anh Bằng?
- Vâng, còn anh?
- À, tui là Rớt.
- Ô anh Rớt! Anh được về phép thăm gia đình hả?
- Ừa, được bẩy ngày . Đi đường mất hơn hai ngày rồi .
- Chà. Anh về, chị với các cháu mừng dữ ha!
- Ừa, vợ chồng con cái lâu lâu mới được xum họp mờ. Tui muốn mời
anh chiều nay nhậu dzới tui và hai người bạn.
Bằng ngần ngại:
- Em không biết uống rượu .
- Nhằm nhò gì. Anh uống chút chút ngồi có mặt nói chuyện cho dzui
thôi mờ. Vợ tui đang luộc thịt heo, cuốn bánh tráng ăn với rau sống. Hai thằng bạn tui lát tới bi giờ. Tụi nó cũng ở trong xóm này, đâu có xa lạ. Vợ tui nói nhiều dzìa anh cho tui nghe . Làm gì thì làm, anh phải nhậu dzới tui tối nay à. Trước lạ sau quen.
Biết khó từ chối, Bằng nói:
- Ừ, nhậu thì nhậu . Để em tắm rửa cho thoải mái rồi ra nhậu với các
anh.
- Phải dzậy mới được. Tắm xong xuống liền nhen.
- Vâng.
Khi Bằng ra thì hai người bạn của anh Rớt đã tới . Bốn người ngồi xung quanh chiếc bàn nhỏ kê dưới gốc cây trứng cá. Trên bàn một đĩa thịt heo ba rọi thái mỏng, một đĩa khô cá Thiều, củ kiệu, soài Tượng thái mỏng, một bát mắm nêm, bún và một rổ rau sống. Anh Rớt giới thiệu Bằng với hai người bạn:
- Đây là anh Bẩy Ba Gác, anh Tư Xích L ô . Còn đây là...
Hai người kia xua tay:
- Khỏi giới thiệu, tụi tui biết nhau rồi .
Anh Rớt nói:
- Hai cha này, cha nào cũng bẩy, tám đứa con nên hổng phải đi lính
như tui . Tụi nó ở nhà ăn ngủ hông. Tui thử xem tối nay tụi nó uống tới đâu .
Chỉ tay xuống ba chai rượu bự chình ình dưới đất, anh Rớt nói tiếp:
- Hôm nay bốn thằng mình là phải xong ba chai này à. Vỉnh Sanh Hòa,
Ông Gìa Chống Gậy, Ông Gìa Bật Ngửa có đủ nhe mấy cha nội .
Bằng phì cười:
- Uống xong rồi thấy Ông Gìa Bò Càn luôn.
Anh Bẩy Ba Gác ngó Bằng nói:
- Cha này tướng thư sinh, chắc uống dử nhen. Tui thấy là tui kết
rồi mà chưa được đụng lần nào!
Bằng nghe hãi qúa:
- Em chỉ làm một ly xây chừng nhỏ nhỏ thôi . Em không uống được
nhiều . Chịu thua mấy anh trước.
Anh Tư Xích Lô:
- Úy đâu có được! Đã dzô là phải cho ngoắc cần câu, lộn hột đìu .
Dzậy mới đã.
Anh Rớt:
- Thôi mấy cha nội, hù con nhà người ta hoài . Hai anh ngon đụng
dzới tui nè. Kiếm người hổng thích uống đụng đâu có hay .
Anh Bẩy Ba Gác cười hô hố:
- Nói dzui dzới anh Bằng thui mà. Ép dzuyên, ép mở chứ ai nỡ ép
rượu . Ngu sao mà ép. Hết rượu uống sao!
Bằng thở phào nhẹ nhõm. Anh Rớt quay qua Bằng nói:
- Tui có kiu thằng Hiển qua, mà nó nói nó mắc học thi . Cái thằng
ngoảnh đi ngoảnh lại thấy nó lớn tồng ngồng.
Chị Rớt từ trong nhà bước ra, tay cầm đĩa bánh tráng nhúng nước. Bốn đứa nhỏ uà ra theo . Chúng quấn lấy bố. Chị Rớt nói:
- Anh ăn cho mấy ảnh ăn đi, còn chờ đợi gì nửa!
Anh Tư Xích Lô:
- Thằng này lâu lâu dzìa được vợ cưng dử ha! Cho ăn uống ngon lành.
Chẳng bù với con vợ tui . Thấy mặt mình hàng ngày đâm ra nhờn.
Anh Rớt:
- Tui được như anh, vợ nhờn mặt củng chịu .
Chị Rớt trong lòng hể hả, mặt tươi rói ngồi xuống cạnh chồng. Chị khoe:
- Ảnh ngày mai dẩn mẹ con tui lại rạp Long Phụng coi chớp bóng.
Anh Bẩy Ba Gác:
- Phim gì dzậy ?
- Hai phim Ấn độ lận. Một phim là "Đứa Con Trong Động Rắn." Còn
phim kia là "Sửa Rừng Thay Sửa Mẹ.."
- Trời! Nghe tên là ớn lạnh rồi .
Chị Rớt:
- Phim hay lắm anh.
- Coi chưa mà biết hay ?
- Anh này dziểu dzở! Chưa coi thì mới đi coi chớ.
- Ủa! Chưa coi mà sao biết hay, hì hì...
Chị Rớt ấp úng nói chữa thẹn:
- Thì nghe người ta nói .
- Người ta là ai ?
- Thôi nghe cha nội! Chưa uống mà đả say .
Anh Bẩy Ba Gác quay qua anh Tư Xích Lô Cười hô hố:
- Được như vậy ngày nào tao củng qua kiếm vợ thằng Rớt để nói
chuyện cho say!
Anh Rớt cười cười:
- Thôi dzô một miếng mấy cha . Ngồi nói chuyện tào lao hông à!
Bằng quay qua chị Rớt hỏi:
- Chị cho các cháu ăn đi chứ?
- Tui cho tụi nó ăn trước rồi, cậu Bằng. Cho tụi nó ra đây ngồi dzới ba nó cho cha con gần gủi .
Bằng ngồi ăn uống cầm chừng coi mấy ông nội kia cụng ly . Người mặt đỏ, người mặt tái . Có rượu vào, anh Rớt nổi hứng ca sáu câu vọng cổ nghe thiệt ngọt.
Anh Tư Xích Lô:
- Thằng này sún nên hơi hám nhiều, ca nghe đả chỉ!
Anh Bẩy Ba Gác:
- Nó sún nên uống củng dử. Tao với mầy nghiến răng uống đâu có
được. Nó nghiến răng chơi củng hết dzài ly . Rượu dzô kêu on ót! Hổng hiểu hồi đó vợ nó mê nó ở cái chổ nào!
Anh Rớt cười ha hả:
- Thì ở chổ hổng có răng chớ chổ nào . Tui hun mùi lắm mấy cha!
Cả bàn cười bò. Chị Rớt chữa thẹn:
- Anh đừng có sạo nhe . Tại anh đòi tự tử, tui mới lấy anh chớ bộ.
- Trời! Gì nghe thê thảm dzậy mầy .
- Tui nói, nó hổng thương tui là tui lấy chỉ thắt cổ tự tử chớt. Tại tui sún nên lúc nói hơi ra phều phào, nó nghe hổng rỏ. Nghe được mỗi chử tự tử nên mủi lòng thươơơ..thương đại .
Chị Rớt cười ré lên, tay đập vai chồng.
Anh Tư Xích Lô:
- Tự tử kiểu mầy, một ngày tao tự tử cả chục lần củng được!
Chị Rớt đùa:
- Tui lấy ảnh tại vì phần thương ảnh, phần ảnh ăn thiếu tui tới mấy
trăm đồng tiền mía ghim lận. Ảnh là lính, nay đăy mai đó, hổng lấy ảnh thì biết đâu mà đòi nợ!
- Trời đất qủy thần ơi! Mầy sún mà sao mầy ăn mấy thứ độc hông
dzậy .
- Sún răng cửa chớ đâu có sún răng hàm cha . Hì hì...
Quay qua chị Rớt, anh Bẩy Ba Gác hỏi:
- Rồi nó có trả chưa ?
Chị Rớt nhìn chồng cười nghỏn nghẻn:
- Ảnh trả tui bốn cục nợ đang ngồi đó.
Bằng phì cười . Chàng cảm thấy thoải mái . Xung quanh chàng là những tâm hồn bình dị, thật tự nhiên không mầu mè.
Tiệc tàn về khuya . Anh Bẩy Ba Gác khập khà khập khưởng quành vai anh Tư Xích Lô đi về. Bằng cũng rút về căn gác xép của mình.
Nằm vắt tay lên trán suy nghĩ vẩn vơ, chợt tiếng chị Rớt thầm thì dưới nhà:
- Anh à.
Giọng anh Rớt ậm ừ:
- Gì?
- Bộ ngủ thiệt hả?
- Ừmmm. Anh buồn ngủ qúa để anh ngủ.
- Giờ này mà ngủ cái gì!
- Khuya rồi má nó ơi .
- Đi cả năm. Dzìa nằm cạnh vợ chưa nói tiếng nào đả đòi ngủ.
Chị Rớt rít lên khe khẽ:
- Hay là anh có vợ nhỏ nên hổng cần tui!
- Có mang nửa bây giờ.
- Có thì tui mang chớ anh mang đâu mờ anh sợ.
Tiếng anh Rớt tặc lưỡi...
Bằng mỉm cười bước ra ngoài ban công. Ban đêm thật mát. Xóm nghèo ban đêm thật yên lặng sau một ngày làm việc mệt nhọc. Thỉnh thoảng tiếng chó sủa đâu đó ngoài đầu đường tạo ra những dư âm văng vẳng. Bóng cây trứng cá chập chờn trên vách, trên người Bằng như những bàn tay ma quái trong truyện liêu trai . Bằng ngó chăm chú nhánh cây trước mặt. Xen lẫn trong những chiếc lá xanh một trái trứng cá chín mọng đang e ấp, thẹn thùng dưới ánh trăng. Màu đỏ tươi căng bóng của trái trứng cá làm Bằng động lòng với tay định hái . Nghĩ sao chàng lại thôi . Bằng mỉm cười ngó qua căn nhà gỗ bên cạnh nơi có người con gái đang say nồng giấc điệp. Lòng sảng khoái, chàng ngước lên nhìn bầu trời đang lấp lánh ngàn vì sao - hạnh phúc trong tầm tay .
Houston, Texas
Viết xong ngày 22 tháng 1 năm 1991 lúc
11 giờ 20 đêm.
Trần Dzũng Minh Dân |